Chúa nhật XI Thường Niên, năm A
Ta sẽ coi các ngươi là một vương quốc tư tế, một dân thánh.
Bài trích sách Xuất hành.
2 Hồi đó, con cái Ít-ra-en tới sa mạc Xi-nai, và dựng trại trong sa mạc. Ít-ra-en đóng trại ở đó, đối diện với núi.
3 Ông Mô-sê lên gặp Thiên Chúa. Từ trên núi, Đức Chúa gọi ông và phán : “Ngươi sẽ nói với nhà Gia-cóp, sẽ thông báo cho con cái Ít-ra-en thế này : 4 Các ngươi thấy Ta đã xử với Ai-cập thế nào, và đã mang các ngươi như trên cánh chim bằng, mà đem đến với Ta. 5 Vậy giờ đây, nếu các ngươi thực sự nghe tiếng Ta và giữ giao ước của Ta, thì giữa hết mọi dân, các ngươi sẽ là sở hữu riêng của Ta. Vì toàn cõi đất đều là của Ta. 6a Ta sẽ coi các ngươi là một vương quốc tư tế, một dân thánh.” Đó là lời Chúa.
Bài đọc 2: Rm 5,6-11
Chúng ta đã được hoà giải nhờ cái chết của Người Con, hẳn chúng ta sẽ được cứu nhờ sự sống của Người Con ấy.
Bài trích thư của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Rô-ma.
6 Thưa anh em, khi chúng ta không có sức làm được gì, vì còn là hạng người vô đạo, thì theo đúng kỳ hạn, Đức Ki-tô đã chết vì chúng ta. 7 Hầu như không ai chết vì người công chính, hoạ may có ai dám chết vì một người lương thiện chăng. 8 Thế mà Đức Ki-tô đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi ; đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta. 9 Phương chi bây giờ chúng ta đã được nên công chính nhờ máu Đức Ki-tô đổ ra, hẳn chúng ta sẽ được Người cứu khỏi cơn thịnh nộ của Thiên Chúa. 10 Thật vậy, nếu ngay khi chúng ta còn thù nghịch với Thiên Chúa, Thiên Chúa đã để cho Con của Người phải chết mà cho chúng ta được hoà giải với Người, phương chi bây giờ chúng ta đã được hoà giải rồi, hẳn chúng ta sẽ được cứu nhờ sự sống của Người Con ấy. 11 Nhưng không phải chỉ có thế, chúng ta còn có Thiên Chúa là niềm tự hào, nhờ Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, Đấng nay đã hoà giải chúng ta với Thiên Chúa. Đó là lời Chúa.
Tin Mừng: Mt 9,36-10,8
Sau khi gọi mười hai môn đệ, Đức Giê-su đã sai các ông đi truyền giáo.
✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
9 36 Khi ấy, Đức Giê-su thấy đám đông thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt. 37 Bấy giờ, Người nói với môn đệ rằng : “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. 38 Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về.”
10 1 Rồi Đức Giê-su gọi mười hai môn đệ lại, ban cho các ông quyền trên các thần ô uế, để các ông trừ chúng và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền.
2 Sau đây là tên của mười hai Tông Đồ : đứng đầu là ông Si-môn, cũng gọi là Phê-rô, rồi đến ông An-rê, anh của ông ; sau đó là ông Gia-cô-bê con ông Dê-bê-đê và ông Gio-an, em của ông ; 3 ông Phi-líp-phê và ông Ba-tô-lô-mê-ô ; ông Tô-ma và ông Mát-thêu người thu thuế ; ông Gia-cô-bê con ông An-phê và ông Ta-đê-ô ; 4 ông Si-môn thuộc nhóm Nhiệt Thành, và ông Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, là chính kẻ nộp Người. 5 Đức Giê-su sai mười hai ông ấy đi và chỉ thị rằng :
“Anh em đừng đi tới vùng các dân ngoại, cũng đừng vào thành nào của người Sa-ma-ri. 6 Tốt hơn là hãy đến với các con chiên lạc nhà Ít-ra-en. 7 Dọc đường hãy rao giảng rằng : Nước Trời đã đến gần. 8 Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết trỗi dậy, cho người mắc bệnh phong được sạch, và khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.” Đó là lời Chúa.
_________________
CHỌN GỌI ĐỂ ĐƯỢC HUẤN LUYỆN VÀ SAI ĐI – Lm. Giuse Đỗ Đức Trí
Sau khi bộ phim Hẹn Em Ngày Nhật Thực được công chiếu, đã xuất hiện nhiều luồng quan điểm trái chiều về đời sống tu trì. Có người cho rằng việc trình bày đời tu như một cuộc trốn chạy bản thân như trong phim sẽ làm giảm giá trị, không phản ánh đúng sự cao quý của ơn gọi. Bên cạnh đó, có nhiều bài viết hoàn toàn dựa trên giáo huấn và những đòi hỏi của Giáo Hội, nghe rất thánh thiện. Nhưng cũng có những quan điểm “bình dân” hơn, những chia sẻ thực tế hơn về ơn gọi. Có người đi tu vì nhận ra lời mời gọi của Chúa hoặc được thúc đẩy bởi gương phục vụ; có người theo Chúa vì cha mẹ muốn, vì hoàn cảnh gia đình hay hoàn cảnh bản thân; cũng có những người vì lý do hết sức vật chất, mang theo những toan tính kiểu thế gian. Nhìn theo khía cạnh này, ta thấy Thiên Chúa có thể dùng muôn vàn cách thức khác nhau để mời gọi chúng ta phục vụ Ngài.
Dù là người sống đời tu trì hay người sống đời gia đình, tất cả đều được Thiên Chúa mời gọi làm môn đệ của Chúa, sống như Chúa và phục vụ như Chúa. Tin Mừng cho thấy Chúa có thể dùng rất nhiều cách để mời gọi con người đáp lại tiếng Ngài, điển hình là các Tông đồ. Lúc khởi đầu, các ông theo Chúa vì nhiều mục đích khác nhau, nhưng qua thời gian ở bên Chúa, sống với Chúa, được Người huấn luyện, uốn nắn và gọt dũa, mục đích ấy ngày càng trở nên tinh ròng và trong sáng hơn. Các bài đọc Lời Chúa hôm nay cho thấy: vì yêu thương nên Thiên Chúa mời gọi, tuyển chọn và sai đi.
Bài đọc một trong sách Xuất Hành cho thấy việc Thiên Chúa tuyển chọn và ký kết giao ước với Israel không phải vì họ đáng yêu, đáng mến, nhưng chỉ vì Ngài yêu nên đã chọn họ. Thiên Chúa tuyển chọn Israel để làm gì? Thưa, tuyển chọn không có nghĩa là ban đặc ân hay đặc quyền, nhưng để biến họ thành một dân thánh, chuyên lo việc thờ phượng Thiên Chúa. Đó cũng chính là nền tảng của mọi ơn gọi trong Giáo Hội, dù là ơn gọi làm Kitô hữu giáo dân hay ơn gọi linh mục, tu sĩ: trước tiên, tất cả đều là lời mời gọi nên thánh và chu toàn việc thờ phượng Thiên Chúa. Nếu bỏ qua đòi hỏi nền tảng này, đời sống hay ơn gọi chúng ta đang theo đuổi sẽ trở nên vô giá trị.
Bài Tin Mừng hôm nay kể lại: “Thấy đám đông dân chúng, Chúa chạnh lòng thương vì họ bơ vơ.” Người nói với các môn đệ: “Lúa chín đầy đồng... Các con hãy xin chủ sai thợ ra gặt lúa về.” Chi tiết này cho thấy, vì cần có người cộng tác để phục vụ đoàn dân đang bơ vơ, nên Chúa đã muốn chọn những cộng tác viên cùng Người chăm sóc họ.
Chắc chắn Chúa Giêsu biết rõ các môn đệ của mình không phải là những con người hoàn hảo, cũng chưa phải là những bậc đạo đức thánh thiện trổi vượt. Trong mười hai người được kể tên hôm nay, có người theo Chúa vì mục đích chính trị như Giuđa, có người theo vì tìm kiếm địa vị như Giacôbê và Gioan, những người khác cũng mong có một chỗ đứng trong xã hội. Vậy mà Chúa vẫn hoàn toàn tin tưởng nơi những con người ấy và chọn các ông. Không chỉ chọn và sai đi loan báo Tin Mừng, Người còn cho các môn đệ được chia sẻ quyền năng của Thiên Chúa: trao cho các ông quyền trên các thần ô uế và chữa lành bệnh hoạn tật nguyền. Những việc ấy vốn chỉ Thiên Chúa mới có thể làm, vậy mà Chúa Giêsu lại chia sẻ cho các môn đệ. Điều đó chứng tỏ Người hoàn toàn tin tưởng nơi những con người giới hạn, thấp kém này.
Chúa muốn các môn đệ khởi đầu sứ vụ từ Giêrusalem, tức là từ nơi những người Do Thái. Người muốn các ông đặc biệt quan tâm đến những ai đã bỏ quên sứ vụ nên thánh và thờ phượng Thiên Chúa, để họ không còn là những con chiên lạc. Người cũng muốn các ông ra đi thi hành sứ mạng một cách quảng đại, vô điều kiện: "Anh em đã được cho không, thì cũng hãy cho đi như không." Chính các môn đệ cũng chỉ là những con người bất xứng, nhưng đã được Chúa yêu thương, tuyển chọn và sai đi; vì thế, các ông cũng phải biết yêu thương, đón nhận và phục vụ một cách vô vị lợi, vô điều kiện như Chúa đã tin tưởng nơi các ông.
Trong thư gửi tín hữu Rôma, thánh Phaolô cho thấy: việc chúng ta được mời gọi trở nên Kitô hữu, nên thánh, không phải vì công lao của bản thân hay gia đình, nhưng hoàn toàn do tình yêu của Thiên Chúa. Việc nhận biết Chúa, sống theo Tin Mừng và thực hành giới răn lề luật là một ân sủng mà những người ngoài không thể hiểu nổi. Hơn nữa, chúng ta còn được vinh dự trở nên con Thiên Chúa, được gọi Ngài là Cha, được ban gia nghiệp Nước Trời và được sống trong đại gia đình Giáo Hội: “Khi chúng ta còn là kẻ vô đạo, thì Thiên Chúa đã chết vì chúng ta.” Đó chính là bằng chứng rõ ràng nhất cho tình yêu của Ngài dành cho chúng ta.
Thưa quý OBACE, những người ngoại đạo chắc chắn sẽ không thể hiểu những điều chúng ta chia sẻ về ơn gọi trong Giáo Hội; kể cả những người sống đạo “lơ mơ” cũng khó lòng thấu hiểu. Vì không hiểu, nên có nhiều người có cái nhìn và cách diễn tả hết sức cực đoan, phàm tục về ơn gọi. Thực ra, ơn gọi trong Giáo Hội là một mầu nhiệm đặc biệt: dù là ơn gọi sống đời giáo dân trong gia đình hay ơn gọi sống đời độc thân thánh hiến, tất cả đều phát xuất từ Thiên Chúa, được Ngài mời gọi và trao cho những sứ mạng đặc biệt.
Tất cả mọi người, dù ở bậc sống hay hoàn cảnh nào, đều có chung một ơn gọi căn bản: được Chúa mời gọi nên thánh và chuyên chăm thờ phượng Thiên Chúa. Vì thế, nếu ai không chu toàn việc thờ phượng Thiên Chúa, đó là điều đáng trách; nếu không đạt được mục đích nên thánh, quả là một thất bại thê thảm nhất của đời người.
Đa số người tín hữu được mời gọi sống trong đời sống gia đình, chu toàn việc thờ phượng và nên thánh trong đời sống gia đình. Các bậc cha mẹ, được mời gọi sống trong ơn gọi hôn nhân và gia đình. Khi gọi các cha mẹ như thế, Chúa cũng trao cho họ được chia sẻ quyền năng tạo dựng và yêu thương của Thiên Chúa trong việc sinh sản và giáo dục con cái.
Ơn gọi hôn nhân mời gọi vợ chồng làm cho cuộc hôn nhân của mình trở nên trong sạch, thánh thiện trước mặt Thiên Chúa, và giúp các thành viên trong gia đình cùng tham dự vào việc thờ phượng Ngài, cùng nên những vị thánh ngay tại gia đình mình. Chúng ta thực hiện ơn gọi nên thánh ấy bằng cách mọi thành viên cùng chuyên chăm trong đời sống đạo đức: siêng năng xưng tội, tham dự Thánh Lễ, rước lễ mỗi ngày, để tâm lắng nghe Lời Chúa và đem ra thực hành. Chúng ta thi hành ơn gọi nên thánh qua những giờ kinh tối sớm, qua các bữa cơm gia đình có sự hiện diện của Chúa, qua việc quan tâm giáo dục con cái cả về đức tin lẫn nhân bản. Chu toàn những điều ấy cũng chính là cách chúng ta chu toàn ơn gọi và rao giảng Tin Mừng trong đời sống thường ngày.
Các bạn trẻ cũng có chung ơn gọi nên thánh với mọi tín hữu. Vì thế, đừng để tuổi trẻ thiếu vắng Chúa và đời sống đạo đức, nhưng hãy sống nên thánh từng ngay trong những năm tháng thanh xuân của mình. Ơn gọi nên thánh không biến chúng ta thành những người khờ khạo, quê mùa, nhưng giúp chúng ta biết chọn cách sống vừa thăng tiến đức tin, vừa thăng tiến tuổi trẻ. Ơn gọi đối với các bạn trẻ còn là ơn gọi cống hiến, dấn thân phục vụ. Bạn có thể trở thành linh mục, tu sĩ; bạn cũng có thể là những người trẻ Công Giáo biết nghĩ đến người khác, dễ cảm thông, sẻ chia với anh chị em chung quanh.
Xin Chúa giúp mỗi người nhận ra lời mời gọi mà Ngài đang gửi đến với mình. Xin cho chúng ta can đảm đáp lại và thực hiện những gì Chúa muốn, theo bậc sống và hoàn cảnh riêng, để dù ở bậc nào, tuổi nào, chúng ta cũng luôn nhờ ơn Chúa mà thánh hóa bản thân và thánh hóa môi trường sống, dám để Chúa dùng mình như những dụng cụ đem Tin Mừng đến cho những người chung quanh. Amen!
