Chúa nhật V Mùa Chay, năm A
Ta sẽ đặt Thần Khí của Ta vào trong các ngươi và các ngươi sẽ được hồi sinh.
Bài trích sách ngôn sứ Ê-dê-ki-en.
12 Đức Chúa là Thiên Chúa phán như sau : “Hỡi dân Ta, này chính Ta mở huyệt cho các ngươi, Ta sẽ đưa các ngươi lên khỏi huyệt và đem các ngươi về đất Ít-ra-en. 13 Các ngươi sẽ nhận biết chính Ta là Đức Chúa, khi Ta mở huyệt cho các ngươi và đưa các ngươi lên khỏi huyệt, hỡi dân Ta. 14 Ta sẽ đặt thần khí của Ta vào trong các ngươi và các ngươi sẽ được hồi sinh. Ta sẽ cho các ngươi định cư trên đất của các ngươi. Bấy giờ, các ngươi sẽ nhận biết chính Ta là Đức Chúa, Ta đã phán là Ta làm. Đó là sấm ngôn của Đức Chúa.” Đó là lời Chúa.
Bài đọc 2: Rm 8,8-11
Thần Khí của Đấng đã làm cho Đức Giê-su sống lại từ cõi chết, ngự trong anh em.
Bài trích thư của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Rô-ma.
8 Thưa anh em, những ai bị tính xác thịt chi phối thì không thể vừa lòng Thiên Chúa. 9 Nhưng anh em không bị tính xác thịt chi phối, mà được Thần Khí chi phối, bởi vì Thần Khí của Thiên Chúa ngự trong anh em. Ai không có Thần Khí của Đức Ki-tô, thì không thuộc về Đức Ki-tô. 10 Nhưng nếu Đức Ki-tô ở trong anh em, thì dầu thân xác anh em có phải chết vì tội đã phạm, Thần Khí cũng ban cho anh em được sống, vì anh em đã được trở nên công chính. 11 Lại nữa, nếu Thần Khí ngự trong anh em, Thần Khí của Đấng đã làm cho Đức Giê-su sống lại từ cõi chết, thì Đấng đã làm cho Đức Giê-su sống lại từ cõi chết, cũng sẽ dùng Thần Khí của Người đang ngự trong anh em, mà làm cho thân xác của anh em được sự sống mới. Đó là lời Chúa.
Tin Mừng: Ga 11,1-45
Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống.
✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.
1 Khi ấy, có một người bị đau nặng, tên là La-da-rô, quê ở Bê-ta-ni-a, làng của hai chị em cô Mác-ta và Ma-ri-a. 2 Cô Ma-ri-a là người sau này sẽ xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người. Anh La-da-rô, người bị đau nặng, là em của cô. 3 Hai cô cho người đến nói với Đức Giê-su : “Thưa Thầy, người Thầy thương mến đang bị đau nặng.” 4 Nghe vậy, Đức Giê-su bảo : “Bệnh này không đến nỗi chết đâu, nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang của Thiên Chúa : qua cơn bệnh này, Con Thiên Chúa được tôn vinh.”
5 Đức Giê-su quý mến cô Mác-ta, cùng hai người em là cô Ma-ri-a và anh La-da-rô.
6 Tuy nhiên, sau khi được tin anh La-da-rô lâm bệnh, Người còn lưu lại thêm hai ngày tại nơi đang ở. 7 Rồi sau đó, Người nói với các môn đệ : “Nào chúng ta cùng trở lại miền Giu-đê !” 8 Các môn đệ nói : “Thưa Thầy, mới đây người Do-thái tìm cách ném đá Thầy, mà Thầy lại còn đến đó sao ?” 9 Đức Giê-su trả lời : “Ban ngày chẳng có mười hai giờ đó sao ? Ai đi ban ngày thì không vấp ngã, vì thấy ánh sáng mặt trời. 10 Còn ai đi ban đêm, thì vấp ngã vì không có ánh sáng nơi mình !”
11 Nói những lời này xong, Người bảo họ : “La-da-rô, bạn của chúng ta, đang yên giấc ; tuy vậy, Thầy đi đánh thức anh ấy đây.” 12 Các môn đệ nói với Người : “Thưa Thầy, nếu anh ấy yên giấc được, anh ấy sẽ khoẻ lại.” 13 Đức Giê-su nói về cái chết của anh La-da-rô, còn họ tưởng Người nói về giấc ngủ thường. 14 Bấy giờ Người mới nói rõ : “La-da-rô đã chết. 15 Thầy mừng cho anh em, vì Thầy đã không có mặt ở đó, để anh em tin. Thôi, nào chúng ta đến với anh ấy.” 16 Ông Tô-ma, gọi là Đi-đy-mô, nói với các bạn đồng môn : “Cả chúng ta nữa, chúng ta cũng đi để cùng chết với Thầy !”
17 Khi đến nơi, Đức Giê-su thấy anh La-da-rô đã chôn trong mồ được bốn ngày rồi. 18 Bê-ta-ni-a cách Giê-ru-sa-lem không đầy ba cây số. 19 Nhiều người Do-thái đến chia buồn với hai cô Mác-ta và Ma-ri-a, vì em các cô mới qua đời. 20 Vừa được tin Đức Giê-su đến, cô Mác-ta liền ra đón Người. Còn cô Ma-ri-a thì ngồi ở nhà. 21 Cô Mác-ta nói với Đức Giê-su : “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết. 22 Nhưng bây giờ con biết : Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho Thầy.” 23 Đức Giê-su nói : “Em chị sẽ sống lại !” 24 Cô Mác-ta thưa : “Con biết em con sẽ sống lại, khi kẻ chết sống lại trong ngày sau hết.” 25 Đức Giê-su liền phán : “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống. 26 Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết. Chị có tin thế không ?” 27 Cô Mác-ta đáp : “Thưa Thầy, có. Con vẫn tin Thầy là Đức Ki-tô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian.”
28 Nói xong, cô đi gọi em là Ma-ri-a, và nói nhỏ : “Thầy đến rồi, Thầy gọi em đấy !” 29 Nghe vậy, cô Ma-ri-a vội đứng lên và đến với Đức Giê-su. 30 Lúc đó, Người chưa vào làng, nhưng vẫn còn ở chỗ cô Mác-ta đã ra đón Người. 31 Những người Do-thái đang ở trong nhà với cô Ma-ri-a để chia buồn, thấy cô vội vã đứng dậy đi ra, liền đi theo, tưởng rằng cô ra mộ khóc em.
32 Khi đến gần Đức Giê-su, cô Ma-ri-a vừa thấy Người, liền phủ phục dưới chân và nói : “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết.” 33 Thấy cô khóc, và những người Do-thái đi với cô cũng khóc, Đức Giê-su thổn thức trong lòng và xao xuyến. 34 Người hỏi : “Các người để xác anh ấy ở đâu ?” Họ trả lời : “Thưa Thầy, mời Thầy đến mà xem.” 35 Đức Giê-su liền khóc. 36 Người Do-thái mới nói : “Kìa xem ! Ông ta thương anh La-da-rô biết mấy !” 37 Có vài người trong nhóm họ nói : “Ông ta đã mở mắt cho người mù, lại không thể làm cho anh ấy khỏi chết ư ?” 38 Đức Giê-su lại thổn thức trong lòng. Người đi tới mộ. Ngôi mộ đó là một cái hang có phiến đá đậy lại. 39 Đức Giê-su nói : “Đem phiến đá này đi.” Cô Mác-ta là chị người chết liền nói : “Thưa Thầy, nặng mùi rồi, vì em con ở trong mồ đã được bốn ngày.” 40 Đức Giê-su bảo : “Nào Thầy đã chẳng nói với chị rằng nếu chị tin, chị sẽ được thấy vinh quang của Thiên Chúa sao ?” 41 Rồi người ta đem phiến đá đi. Đức Giê-su ngước mắt lên và nói : “Lạy Cha, con cảm tạ Cha, vì Cha đã nhậm lời con. 42 Phần con, con biết Cha hằng nhậm lời con, nhưng vì dân chúng đứng quanh đây, nên con đã nói để họ tin là Cha đã sai con.” 43 Nói xong, Người kêu lớn tiếng : “Anh La-da-rô, hãy ra khỏi mồ !” 44 Người chết liền ra, chân tay còn quấn vải, và mặt còn phủ khăn. Đức Giê-su bảo : “Cởi khăn và vải cho anh ấy, rồi để anh ấy đi.”
45 Trong số những người Do-thái đến thăm cô Ma-ri-a và được chứng kiến việc Đức Giê-su làm, có nhiều kẻ đã tin vào Người. Đó là lời Chúa.
______________
THIÊN CHÚA ĐEM LẠI CHO CON NGƯỜI SỰ SỐNG – Lm. Giuse Đỗ Đức Trí
Cách đây khoảng hai mươi năm, khi đại dịch HIV bắt đầu xuất hiện và lan tràn tại Việt Nam, nó đã gieo rắc nỗi sợ hãi cho biết bao người. Người ta khiếp sợ đại dịch HIV cũng không khác gì cách đây vài năm, người ta run sợ trước đại dịch Covid 19. Nhưng khác với đại dịch Covid có thể lây nhiễm cho bất kỳ ai, thì những nạn nhân đầu tiên của đại dịch Sida lại tàn phá nặng nề nhất trong giới trẻ. Có một lần tôi đến thăm và xức dầu cho một bạn trẻ bị nhiễm HIV đang trong giai đoạn cuối, sức khỏe đã rất yếu. Sau khi cử hành bí tích xức dầu, bạn ấy thều thào hỏi tôi trong hơi thở mong manh: “Thưa cha! Con nghe nói người ta đã tìm ra thuốc chữa căn bệnh này rồi phải không? Cha có biết thuốc ấy bán ở đâu không?” Tôi khựng lại một chút, rồi trả lời như để động viên: “Cha cũng có nghe nói là đã có thuốc chữa rồi, hy vọng Việt Nam mình sớm nhập được thuốc về.” Nghe tôi nói thế, ánh mắt bạn trẻ ấy bỗng sáng lên niềm hy vọng. Tuy nhiên, tối hôm đó, bạn ấy đã ra đi, mang theo niềm hy vọng vừa được thắp sáng.
Thưa quý OBACE, sống và hy vọng được sống là khát khao tự nhiên của mọi sinh vật, và cách riêng là của con người. Con người luôn ý thức về sự mong manh và giới hạn của kiếp sống. Vì thế, từ xưa đến nay, con người không ngừng tìm mọi cách để kéo dài sự sống, và hy vọng rằng nhờ sự tiến bộ của khoa học, tuổi thọ sẽ được gia tăng. Thế nhưng, trong thực tế, mỗi ngày con người vẫn phải đối diện với sinh, lão, bệnh, tử – một quy luật không ai có thể thoát khỏi.
Bước vào Chúa Nhật thứ V Mùa Chay hôm nay, Lời Chúa mang đến cho chúng ta một niềm tin và một niềm hy vọng lớn lao: Chúa Giêsu chính là Đấng đem lại cho nhân loại sự sống. Người không chỉ ban tặng sự sống cho thể xác, mà còn trao ban cho chúng ta sự sống thần linh của Thiên Chúa, sự sống của linh hồn.
Tiên tri Êzêkiel sống vào thời kỳ dân Israel bị lưu đày tại Babylon. Cuộc sống lưu vong đầy nhục nhã và đau khổ khiến họ rơi vào tuyệt vọng. Dù còn sống, nhưng vì quá đau khổ, tinh thần và ý chí của họ như đã chết, bởi họ nghĩ rằng Thiên Chúa đã bỏ rơi họ. Nhưng Thiên Chúa như người Cha không thể bỏ rơi con cái mình, qua tiên tri Êzêkiel, Thiên Chúa dùng một hình ảnh cải tử hoàn sinh để nói về việc Ngài sẽ phục hồi và ra tay cứu sống Israel: “Hỡi dân Ta, này chính Ta sẽ mở huyệt cho các ngươi, Ta sẽ đưa các ngươi lên khỏi huyệt và đem các ngươi về đất Israel.” Qua việc Thiên Chúa mở huyệt đem Israel trở lại cuộc sống, Thiên Chúa còn nói đến việc Ngài sẽ ban Thần Khí là sự sống của Thiên Chúa cho Israel, để từ đây họ sẽ được sống dưới sự tác động, dẫn dắt của Thần Khí: “Ta sẽ đặt Thần Khí của Ta vào trong các ngươi và các ngươi sẽ được hồi sinh.”
Câu chuyện Chúa Giêsu làm phép lạ cho Lazarô, người đã chết và chôn trong mồ bốn ngày được hồi sinh, cho thấy Chúa Giêsu chính là Thiên Chúa - Đấng làm chủ sự sống và nắm quyền trên mọi sinh mạng. Khi ấy, hai chị em cô Matta cho người đến báo tin với Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, Lazarô, người Thầy thương mến, đang bị đau nặng.” Dù là người bạn rất thân và gia đình Matta, Maria là chỗ quen biết thân thiết, nhưng Chúa Giêsu dường như không vội vàng đến ngay. Khi các môn đệ thắc mắc sao Thầy chưa đến thăm Lazarô, Chúa Giêsu cho biết việc Người đến sớm hay muộn không quan trọng, nhưng cuộc viếng thăm này sẽ là dịp để “Con Thiên Chúa được tôn vinh.” Sau hai ngày, Chúa mới đến với gia đình Matta. Khi tới nơi, Lazarô đã chết và được chôn trong mồ bốn ngày rồi.
Trong cái nhìn của Matta việc Chúa Giêsu đến nhà lúc này cũng không còn ý nghĩa gì, vì lúc Lazarô bệnh, cô cho người báo tin, mà không thấy Chúa đến thăm; lúc Lazarô chết Chúa cũng không có mặt. Đến lúc này, một người đã chết và được chôn bốn ngày rồi, thì có nghĩa là đã chết hoàn toàn, mồ yên mả đẹp, mọi việc đã xong và không còn có thể thay đổi chuyện gì được nữa. Vì thế, cô Matta đã thốt lên lời trách khéo Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt ở đây (nghĩa là nếu Thầy đến sớm hơn), thì em con đã không chết.” Tuy nhiên, giữa nỗi đau tột cùng khi mất đi người em yêu quý, cô Matta vẫn còn giữ lại một chút đức tin yếu ớt, một niềm hy vọng mong manh. Cô nói với Chúa Giêsu: “Nhưng con biết rằng bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho Thầy.” Chúa Giêsu đã nâng đỡ đức tin cho cô, khơi lại niềm hy vọng trong lòng cô, và Người trả lời: “Em con sẽ sống lại.” Thế nhưng, cô Matta vẫn chưa thể tin rằng điều đó sẽ xảy ra ngay trước mắt. Cô đáp: “Con biết rằng đến ngày tận thế, em con sẽ sống lại.”
Qua cái chết của người em mình là Lazarô, Matta đã bị tổn thương quá lớn trong tâm hồn và có thể nói cũng là một nỗi thất vọng về Chúa Giêsu, vị Thầy quyền năng mà cô vẫn tin, lại đến quá trễ, không còn can thiệp gì được nữa. Chúa Giêsu thấu hiểu tâm trạng của một người chị mất em, Chúa từng bước khơi gợi lại niềm tin, thắp sáng lên hy vọng trong tâm hồn cô Matta, Người nói với cô: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống, ai tin vào Thầy, thì dù có chết cũng sẽ được sống. Ai sống và tin vào Thầy, thì sẽ không phải chết bao giờ.” Khi tuyên bố điều này, Chúa Giêsu mời gọi cô Matta hãy vững tin và tin một cách chắc chắn rằng: Người chính là Đấng làm chủ sự sống. Chúa Giêsu cũng muốn cô Matta công khai tuyên xứng đức tin của mình: “Con có tin như thế không?” Lúc ấy, cô Matta đã tin và mạnh dạn tuyên xưng một cách chính xác: “Thưa Thầy, con vẫn tin Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian.” Mặc dù đã tuyên xưng như thế, nhưng khi Chúa Giêsu ra lệnh: “Lăn tảng đá ra” thì chính Matta là người ngăn lại: “Thưa Thầy, nặng mùi rồi, vì đã chôn bốn ngày.” Điều này cho thấy, niềm tin vào Thiên Chúa và tin vào sự sống lại là điều không hề dễ dàng. Giữa lời tuyên xưng và thực tế vẫn còn đó một thử thách. Một lần nữa, Chúa Giêsu lại phải củng cố đức tin cho cô: “Thầy đã chẳng nói với con rằng, nếu con tin, con sẽ được thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?” Có lẽ đến lúc này, cô Matta mới hoàn toàn tin vào Chúa Giêsu và cho người lăn tảng đá ra. Chúa Giêsu ngước mắt lên cầu nguyện, xin Chúa Cha thực hiện phép lạ này để cho những người chung quanh và chị em cô Matta tin cách chắc chắn Người chính là Đấng được Chúa Cha sai đến trần gian. Sau khi cầu nguyện cùng Thiên Chúa, với một mệnh lệnh: “Anh Lazarô, hãy ra khỏi mồ.” Người chết liền bước ra trước sự kinh ngạc của tất cả những người chứng kiến. Phép lạ đã xảy ra và nhiều người đã tin vào Chúa Giêsu.
Thưa quý OBACE, Phép lạ cho Lazarô sống lại sau bốn ngày trong mồ là dấu chỉ báo trước một sự kiện quan trọng hơn: đó là chính Đức Giêsu cũng sẽ trải qua sự chết, và sau ba ngày, Người đã phục sinh nhờ quyền năng Thiên Chúa. Nhờ cuộc phục sinh của Chúa Giêsu, nhân loại chúng ta được đón nhận sức sống mới do Thiên Chúa ban tặng. Không chỉ thế, qua Chúa Giêsu, Thiên Chúa còn tiếp tục ban Thánh Thần, chính là Thần Khí của Thiên Chúa, để Ngài trở nên nguồn sống cho nhân loại.
Thần Khí mà Thiên Chúa đã hứa qua lời tiên tri Êzêkiel, cũng chính là Thần Khí của Đấng đã làm cho Đức Giêsu sống lại từ cõi chết, và nay ngự trong mỗi người chúng ta. Đó là điều Thánh Phaolô khẳng định trong thư gửi tín hữu Rôma. Thánh nhân còn giải thích thêm: Thần Khí của Thiên Chúa sẽ giúp mỗi người chiến đấu chống lại sự lôi kéo của tính xác thịt, của thế gian và ma quỷ. Cũng chính Thần Khí ấy mà mỗi tín hữu đã lãnh nhận, giúp chúng ta sống xứng đáng là con người mới - con người tự do, không còn bị trói buộc bởi xác thịt và thế gian, bởi chúng ta đã được Chúa Giêsu cứu chuộc bằng chính Máu của Người.
Chúng ta đang tiến dần vào Tuần Thương Khó của Chúa Giêsu, Lời Chúa hôm nay cũng là để củng cố đức tin cho mỗi người: tin rằng Đức Giêsu là Đấng được Chúa Cha sai đến; Người đã dùng cái chết trên thập giá để đền tội cho nhân loại, và qua cuộc phục sinh, Người ban Thánh Thần để trao tặng cho nhân loại sự sống thần linh của Thiên Chúa. Như Thánh Phaolô căn dặn: vì mỗi người mang trong mình sức sống và Thần Khí của Thiên Chúa, chúng ta hãy sống xứng đáng là con cái Thiên Chúa, những người đã được cứu chuộc, đừng để mình bị điều khiển bởi đam mê xác thịt hay những cám dỗ của thế gian.
Mỗi người đã lãnh nhận sự sống và Thần Khí của Thiên Chúa, thì mỗi ngày cần cộng tác với Thần Khí ấy để làm cho sự sống thần linh được bén rễ sâu và sinh hoa trái trong cuộc đời mình. Nhờ tham dự Thánh Lễ và rước lễ mỗi ngày, chúng ta được tiếp thêm sự sống và sức mạnh của Thần Khí để chiến đấu với những cám dỗ của ma quỷ và thế gian. Nhờ lắng nghe và suy gẫm Lời Chúa, chúng ta để Lời Chúa uốn nắn, cắt tỉa và điều chỉnh những suy nghĩ, lời nói và cách sống của mình, hầu xứng đáng là những người thuộc về Chúa.
Mang trong mình sức sống của Chúa và được Thần Khí thúc đẩy, mỗi người tín hữu còn được mời gọi mạnh dạn sống và làm chứng cho mầu nhiệm phục sinh của Chúa trong đời sống cá nhân cũng như trong gia đình. Xin Chúa trợ giúp và ban sức mạnh cho chúng ta. Amen!
