Chúa nhật II Mùa Chay, năm A
Thiên Chúa gọi ông Áp-ram, tổ phụ dân Người.
Bài trích sách Sáng thế.
1 Hồi ấy, Đức Chúa phán với ông Áp-ram : “Hãy rời bỏ xứ sở, họ hàng và nhà cha ngươi, mà đi tới đất Ta sẽ chỉ cho ngươi. 2 Ta sẽ làm cho ngươi thành một dân lớn, sẽ chúc phúc cho ngươi. Ta sẽ cho tên tuổi ngươi được lừng lẫy, và ngươi sẽ là một mối phúc lành.
3“Ta sẽ chúc phúc cho những ai chúc phúc cho ngươi ;
Ai nhục mạ ngươi, Ta sẽ nguyền rủa.
Nhờ ngươi, mọi gia tộc trên mặt đất sẽ được chúc phúc.”
4aÔng Áp-ram ra đi, như Đức Chúa đã phán với ông. Đó là lời Chúa.
Bài đọc 2: 2Tm 1,8-10b
Thiên Chúa kêu gọi và soi sáng chúng ta.
Bài trích thư thứ hai của thánh Phao-lô tông đồ gửi ông Ti-mô-thê.
8b Anh yêu quý, dựa vào sức mạnh của Thiên Chúa, anh hãy đồng lao cộng khổ với tôi để loan báo Tin Mừng. 9 Người đã cứu độ và kêu gọi chúng ta vào dân thánh của Người, không phải vì công kia việc nọ chúng ta đã làm, nhưng là do kế hoạch và ân sủng của Người. Ân sủng đó, Người đã ban cho chúng ta từ muôn thuở trong Đức Ki-tô Giê-su, 10 nhưng giờ đây mới được biểu lộ, vì Đấng cứu độ chúng ta là Đức Ki-tô Giê-su đã xuất hiện. Chính Đức Ki-tô đã tiêu diệt thần chết, và đã dùng Tin Mừng mà làm sáng tỏ phúc trường sinh bất tử. Đó là lời Chúa.
Tin Mừng: Mt 17,1-9
Dung nhan Đức Giê-su chói lọi như mặt trời.
✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
1 Khi ấy, Đức Giê-su đem các ông Phê-rô, Gia-cô-bê và Gio-an là em ông Gia-cô-bê đi theo mình. Người đưa các ông đi riêng ra một chỗ, tới một ngọn núi cao. 2 Rồi Người biến đổi hình dạng trước mặt các ông. Dung nhan Người chói lọi như mặt trời, và y phục Người trở nên trắng tinh như ánh sáng. 3 Và bỗng các ông thấy ông Mô-sê và ông Ê-li-a hiện ra đàm đạo với Người. 4 Bấy giờ ông Phê-rô thưa với Đức Giê-su rằng : “Lạy Ngài, chúng con ở đây, thật là hay ! Nếu Ngài muốn, con xin dựng tại đây ba cái lều, một cho Ngài, một cho ông Mô-sê, và một cho ông Ê-li-a.” 5 Ông còn đang nói, chợt có đám mây sáng ngời bao phủ các ông, và có tiếng từ đám mây phán rằng : “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người. Các ngươi hãy vâng nghe lời Người !” 6 Nghe vậy, các môn đệ kinh hoàng, ngã sấp mặt xuống đất. 7 Bấy giờ Đức Giê-su lại gần, chạm vào các ông và bảo : “Trỗi dậy đi, đừng sợ !” 8 Các ông ngước mắt lên, không thấy ai nữa, chỉ còn một mình Đức Giê-su mà thôi.
9 Đang khi thầy trò từ trên núi xuống, Đức Giê-su truyền cho các ông rằng : “Đừng nói cho ai hay thị kiến ấy, cho đến khi Con Người từ cõi chết trỗi dậy.” Đó là lời Chúa.
________________
DÁM BƯỚC THEO CHÚA LÊN NÚI THÁNH VỚI CHÚA – Lm. Giuse Đỗ Đức Trí
Ngọn núi Everest cao nhất thế giới là một ngọn núi đầy nguy hiểm, nhưng cũng là thử thách hấp dẫn đối với nhiều nhà leo núi chuyên nghiệp. Mỗi năm có hàng ngàn người muốn thử sức mình để chinh phục ngọn núi này. Tuy nhiên, trong số hàng ngàn người ấy, chỉ có rất ít người leo lên tới đỉnh; nhiều người khác bị lạc lối, phải bỏ cuộc vì sự khắc nghiệt của thời tiết, và cũng có nhiều người đã bỏ mạng dọc đường vì tai nạn. Môn thể thao leo núi này đòi hỏi các vận động viên phải có thể lực thật tốt, thường xuyên rèn luyện, cùng với quyết tâm mãnh liệt và ý chí sắt đá mới có thể đi đến đích mong đợi.
Thưa quý OBACE, bước vào tuần thứ hai Mùa Chay hôm nay, Lời Chúa mời gọi chúng ta cùng leo lên ngọn núi thiêng liêng trong đời sống đức tin, mà đỉnh cao là cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa. Cũng giống như vận động viên leo núi, chúng ta cần phải tập luyện mỗi ngày để hãm dẹp những đam mê dục vọng, làm chủ con người xác thịt, cùng với quyết tâm mạnh mẽ thay đổi đời sống, bỏ đi những thói quen xấu, và có ý chí vững vàng để thực hành những việc tốt lành, bác ái chia sẻ và tập luyện các nhân đức. Cụ thể, Lời Chúa hôm nay giới thiệu cho ta những tấm gương leo núi, đó là tổ phụ Ápraham và các môn đệ của Chúa.
Bài đọc một trích sách Sáng Thế cho chúng ta thấy hình ảnh và mẫu gương của Ápraham. Tuy ông không leo núi theo nghĩa vật lý, nhưng ông đã bước vào hành trình leo lên ngọn núi đức tin qua việc vâng phục hoàn toàn lời mời gọi của Chúa. Cuộc sống của Ápraham tại thành Ur đang yên ổn và giàu có với nhiều chiên dê cùng tôi tớ. Thiên Chúa đã ngỏ lời với ông: “Hãy rời bỏ quê hương, họ hàng và nhà cửa để đi đến vùng đất Ta sẽ chỉ cho.” Kèm theo lời mời gọi này là một lời hứa: “Ta sẽ làm cho ngươi thành một dân tộc lớn và sẽ chúc phúc cho ngươi.” Một lời mời gọi kèm lời hứa nghe có vẻ đơn giản, nhưng đã có sức mạnh thúc đẩy khiến Ápraham dám bỏ lại tất cả để lên đường. Điều Kinh Thánh muốn cho ta thấy nơi Ápraham là sự mau mắn đáp lại lời mời gọi của Chúa. Ông không cần đắn đo, cân nhắc thiệt hơn. Ông ra đi với lòng tin tưởng và phó thác hoàn toàn nơi Thiên Chúa.
Tất cả những lời hứa của Thiên Chúa với Ápraham vẫn chỉ là những hứa hẹn trong tương lai: “Ta sẽ cho”, còn thực tế thì chưa thấy. Kinh Thánh còn nhấn mạnh rằng ông ra đi mà không biết mình đi đâu. Ông không hề biết mảnh đất Chúa hứa ở phương trời nào. Đối với những người du mục cổ xưa, việc sinh con là điều vô cùng quan trọng, vừa để bảo tồn nòi giống, vừa để có người quản lý tài sản và vật nuôi. Lời Chúa hứa cho ông trở thành cha của một dân tộc, nghe tuy hấp dẫn, nhưng vẫn chỉ là tương lai, như trong mơ, vì thực tế hai ông bà đã cao tuổi mà vẫn không có con. Dầu vậy, Ápraham vẫn tin và cất bước lên đường theo Chúa, phó thác hoàn toàn tương lai, cuộc sống, sự yên ổn và cả dòng dõi mình cho Thiên Chúa mà không một lời thắc mắc. Với sự đáp trả mau mắn tiếng gọi của Thiên Chúa, Ápraham trở thành mẫu gương và trở thành cha của những kẻ tin vào Thiên Chúa.
Bài Tin Mừng thuật lại cuộc lên núi của Chúa Giêsu và các tông đồ thân tín. Ở thời điểm này, Chúa Giêsu đang chuẩn bị bước vào cuộc hành trình thập giá, còn các tông đồ đã theo Chúa một thời gian khá dài. Chúa cùng các môn đệ lên một ngọn núi cao. Tại đây, Chúa tỏ vinh quang sáng láng trước mặt các ông: mặt Người trở nên sáng như mặt trời, áo Người trở nên trắng như tuyết. Việc Chúa Giêsu biến đổi dung nhan trước mắt các môn đệ như một mặc khải về quyền năng và sức mạnh của Thiên Chúa nơi con người Ngài. Suốt những năm theo Chúa, các tông đồ đã phần nào tin rằng Thầy mình chính là Thiên Chúa; nay với cuộc biến hình sáng láng này, đức tin của các ông vào Chúa Giêsu càng được củng cố thêm. Đồng thời, cuộc biến hình cũng là lời hứa cho những ai theo Chúa đến cùng sẽ được Người cho biến đổi như thế. Để củng cố thêm đức tin cho các tông đồ, hai vị đại ngôn sứ là Môsê và Êlia cùng hiện ra đàm đạo với Chúa Giêsu. Sự xuất hiện của hai vị này cho thấy Chúa Giêsu là trung tâm của mọi lời Thiên Chúa hứa trong Cựu Ước, đồng thời là nền tảng của mọi lề luật. Nói cách khác, tất cả lề luật và các ngôn sứ Cựu Ước đều hướng về Chúa Giêsu, và trên ngọn núi này, Chúa Giêsu như nơi gặp gỡ, là điểm đến của Cựu Ước.
Ba môn đệ khi chứng kiến vinh quang Thiên Chúa nơi Thầy mình cùng sự hiện diện của các vị đại ngôn sứ thì vui sướng hạnh phúc. Vì thế, các ông xin được ở lại mãi trên ngọn núi để chiêm ngưỡng vinh quang Chúa, không phải đối diện với cuộc vượt qua mà Chúa Giêsu sắp bước vào: “Thưa Thầy, chúng con được ở lại đây thì thật là hay! Chúng con xin làm ba cái lều, một cho Thầy, một cho Môsê và một cho Êlia.” Tuy nhiên, Thiên Chúa Cha muốn các tông đồ đừng tránh né khó khăn thử thách trước mặt, nhưng can đảm đón nhận những gì Chúa Giêsu đã và sẽ nói với các ông: “Đây là Con Ta yêu dấu, Ta hài lòng về Người; các ngươi hãy nghe lời Người.” Từ trên núi đi xuống, Chúa Giêsu căn dặn các ông: “Đừng nói với ai cho tới khi Con Người từ cõi chết trỗi dậy.” Các tông đồ sợ hãi và có lẽ không hiểu lời vừa nghe cũng như lời căn dặn của Chúa Giêsu: “Giữ kín cho tới khi Con Người từ cõi chết sống lại” nghĩa là gì.
Thưa quý OBACE, hành trình các tông đồ cùng lên núi với Chúa Giêsu, được chứng kiến vinh quang Thiên Chúa nơi Thầy mình, đã củng cố đức tin cho các ông và chuẩn bị tâm lý để khỏi vấp ngã khi chứng kiến cuộc thương khó và phục sinh mà Thầy các ông sắp bước vào. Để có thể khỏi vấp phạm trước thập giá, điều quan trọng Chúa Cha căn dặn các ông là: “Hãy nghe lời Chúa Giêsu.” Nếu thời Cựu Ước, tổ phụ Ápraham đã nghe lời Thiên Chúa và sẵn sàng bước theo Ngài cách vô điều kiện, thì hôm nay, Thiên Chúa Cha mời gọi mỗi chúng ta cũng hãy nghe lời của Con Yêu Dấu Ngài là Chúa Giêsu.
Bước theo Chúa Giêsu là hoàn toàn vâng phục và tin tưởng, lắng nghe sự hướng dẫn dạy bảo của Người và thi hành giới răn lề luật Chúa. Theo Chúa là dám từ bỏ bản thân mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo Đức Giêsu cho tới đồi Golgotha. Chính trên cây thập giá ở đồi Golgotha, Chúa thể hiện tình yêu thương đến tận cùng dành cho nhân loại, dạy chúng ta biết cư xử với nhau bằng lòng bao dung tha thứ. Cũng từ trên cây thập giá, Chúa Giêsu đã trao ban Thần Khí Người cho nhân loại. Thiên Chúa không dẫn chúng ta đến chân thập giá rồi để ta dừng lại trong đau khổ sợ hãi, nhưng sau khi trải qua đau khổ và cái chết thập giá, Chúa Giêsu đã trỗi dậy để canh tân, biến đổi vũ trụ và con người, đem đến cho nhân loại một đời sống mới, đời sống của những người được cứu chuộc và thuộc về Chúa Giêsu.
Bước vào tuần thứ hai Mùa Chay, như đã nói trên, Lời Chúa dẫn chúng ta từng bước leo lên núi thánh của Chúa để được gặp Ngài trong vinh quang phục sinh. Đây là hành trình đòi hỏi mỗi người phải nỗ lực hết mình, bỏ lại đàng sau những hành trang cồng kềnh nặng nề là thói hư tật xấu, tội lỗi và đam mê xấu, vì chúng cản trở hành trình theo Chúa của chúng ta. Bí tích Giải tội chính là phương thế giúp ta giũ bỏ những thứ vướng bận đó trong tâm hồn. Bên cạnh đó, chúng ta vẫn phải mang những hành trang cần thiết là sự hy sinh, làm chủ bản thân, thực hiện nhiều việc lành phúc đức, và những việc bác ái chia sẻ cụ thể với anh chị em. Đây là những hành lý cần thiết trên hành trình theo Chúa. Cùng với hành trang, chúng ta còn cần lương thực và nước uống là Thánh lễ và Thánh Thể, thứ lương thực không thể thiếu trong hành trình đức tin của mỗi người. Một vật dụng quan trọng không thể thiếu cho người leo núi là la bàn chỉ đường. Lời Chúa chính là la bàn chính xác nhất, đáng tin nhất, dẫn chúng ta đi đúng đường và đạt tới ngọn núi hạnh phúc. Siêng năng nghe, đọc và suy gẫm để Lời Chúa hướng dẫn, chỉnh sửa từng thói quen, từng lời nói và cách sống, ta sẽ không sợ lạc đường.
Nếu tự sức mình, chúng ta khó có thể theo Chúa đến đỉnh đồi Canvê. Thánh Phaolô trong thư gửi Timôthê chỉ cho chúng ta một điểm tựa vững chắc: đó là dựa vào sức mạnh của Thiên Chúa. Người đã cứu vớt chúng ta và cho ta được trở nên dân thánh của Người, không phải vì công trạng của chúng ta, nhưng dựa vào ân sủng và ơn cứu độ của Thiên Chúa. Với sự đồng hành, dẫn dắt và trợ giúp của Thiên Chúa, chúng ta sẽ đi hết hành trình và đạt tới vinh quang phục sinh cùng với Chúa Giêsu Kitô. Amen!
